Đôi điều về sách giáo khoa

10:07, 04/06/2022 [GMT+7]
.
(Báo Quảng Ngãi)- Bạn tôi, một người thích làm thơ vui từ dân ca, ca dao, khi nói đến sách giáo khoa (SGK) bộ mới, đã đọc hai câu thơ: “Gió đưa con buồn ngủ lên bờ/ Sách to giấy tốt còn sờ được không?”. Tôi cười, nói với bạn: “Sờ thì được, nhưng con mình không để sách cho em nó học được”. Lý do cũng đơn giản, một đứa học trong Nam theo một bộ SGK khác, một đứa học ngoài Bắc theo một bộ SGK khác. Hai bộ sách này chẳng ăn nhập gì với nhau cả, nên “có sờ cũng như không”.
 
 
Làm SGK có thể làm nhiều bộ sách, nhưng làm sao để đừng chỏi nhau, hay dù không chỏi thì phải kết nối kiến thức được với nhau, để học sinh khi học bộ sách này không “kính nhi viễn chi” khi nhìn bộ sách khác. Dĩ nhiên, địa phương trong tỉnh thì dùng cùng một bộ sách, nhưng nếu học giữa chừng phải theo cha mẹ về địa phương khác, phải học bộ SGK khác, thì sao nhỉ? Với những gia đình nghèo, lo tiền ăn hằng ngày đã vất vả thì nói gì tới tiền mua SGK “vừa to, vừa nặng lại... đẹp” nữa. Và rồi, “hòn đá to, hòn đá nặng” lại đắt tiền, thì người nghèo biết lấy đâu ra tiền để mua sách cho con học.
 
Học sinh Trường Tiểu học Nghĩa Kỳ Nam (Tư Nghĩa) đọc sách tại thư viện trường trong giờ ra chơi.                                        Ảnh: PV
Học sinh Trường Tiểu học Nghĩa Kỳ Nam (Tư Nghĩa) đọc sách tại thư viện trường trong giờ ra chơi. Ảnh: PV
Có một bạn đã xa xót vì tình trạng SGK không thể sử dụng lại như trước đây: “Rất tiếc là người làm sách đã không nghĩ đến các em học sinh thuộc gia đình nghèo khi chọn in giấy khổ to, giấy tốt, và chỉ dùng cho một lứa học sinh, lứa tiếp theo không dùng lại được”. 
 
Chuyện ngày xưa một bộ SGK dùng vài chục năm, anh truyền cho em, cha truyền cho con, truyền cho cháu, là chuyện bình thường. 
 
Hãy nhìn vào thực trạng kinh tế của những gia đình công nhân nghèo ở đất nước ta, nội chuyện tăng mấy phần trăm lương tối thiểu, lương cơ bản mà phải bàn tính tranh cãi bao nhiêu ngày, mà tăng chỉ mấy phần trăm, thực tiền chỉ mấy trăm nghìn đồng, thì làm sao mua SGK “vừa to vừa nặng” được?
 
Làm SGK là để phục vụ học sinh, nhất là những học sinh nghèo, học sinh người dân tộc thiểu số... Chúng ta phải suy nghĩ sâu xa để thấy, ngành giáo dục là nơi có thể làm tỏa sáng, chứ không phải làm tắt đi hy vọng đi học của con nhà nghèo, con em dân tộc thiểu số. Tôi biết, ở một trường THCS thuộc huyện Nghĩa Hành, có những học sinh người dân tộc Hrê vì nghèo phải bỏ học để làm thuê bóc vỏ cây keo, lấy tiền giúp gia đình. Chúng ta làm giáo dục là phải nghĩ từ những hoàn cảnh khó khăn hết mức như thế của nhân dân, chứ không phải in SGK chỉ để kinh doanh, thu lợi nhuận tối đa.
 
Ai cũng biết, bây giờ không học thì khó có thể đổi đời, không mong thoát nghèo. Nhưng ngay từ khởi đầu là SGK, mà phụ huynh phải mua với giá đắt thì bao giờ giấc mơ thoát nghèo mới thành hiện thực?
 
THANH THẢO
 
 
 
.
.