Mùa đông và bắp nướng của mẹ

22:16, 25/11/2019 [GMT+7]
.
(Báo Quảng Ngãi)- Cơn gió đầu đông mềm mại chuốt những đường lạnh lẽo vào không trung. Chiếc lá èo uột xám vàng hanh hao chợt rung lên bởi làn hương bâng quơ thoảng qua. Cái thức mùi thơm dịu dặt ấy có phải đâu xa. Mùi của bắp đồng mẹ nướng than, rồi quết thêm một lớp mắm chua ngọt cay the thé...
 
Mưa trời tháng mười một xôn xao cả ngày dài, nhưng cũng chẳng bằng niềm vui thật rộn rã của mấy chị em tôi. Ấy là con mắt hin hít lại với mấy trái bắp nếp còn mềm và nõn, dắt trong giỏ xe của mẹ đi làm về. Thế là đợi! Đợi mẹ treo cái nón trên cây đinh ở hè, rồi vắt cái áo mưa lên dây đồ. Đợi cái bếp lửa bập bùng lên, lại còn ơi ới tiếng mẹ dặn: “Mấy đứa nhớ bỏ thêm cây củi chắc để có than còn nướng bắp”. Tiếng “Dạ” râm ran, khấp khởi.
 
Cả nhà tôi, bốn người chẳng đấu lại một. Bởi chỉ có mẹ nướng bắp mới nhanh, mới ngon và thơm nức. Là chị, tôi cũng háo hức trổ tài. Nhưng trái thì cháy đen thùi lùi, trái thì nửa chín, nửa sống. Rốt cuộc, thì “vua bắp nướng”, mẹ là xứng đáng nhất.
 
Mẹ nướng một lúc đến ba, bốn quả bắp. Đôi tay thoăn thoắt trở đều hết trái này đến trái nọ. Từng hạt bắp bắt hơi nóng của than hồng mà sậm lại. Lắm lúc lại nổ bung, trắng phới như món bắp rang bơ trong rạp chiếu phim với giá chát ơi là chát. Bắp chưa kịp chín thì chị em tôi đã xúm xít trong gian bếp để đợi. Mũi hếch lên tận hưởng hương thơm quen thuộc đầy hấp dẫn ấy.
 
Kìa! Mẹ đã quết mắm chua ngọt. Dằm bắp thêm một chút vào hơi than nóng cho quyện lại. Căn bếp lúc này cứ nồng nàn cả lên. Chị em tôi reo lên vui sướng và chìa tay ra. Thật lạ! Không hiểu sao những hạt bắp non sánh vàng nâu lại bởi mắm, chanh, ớt và tỏi kia lại đầm đìa mê hoặc đến thế. Hàng chục mùa đông trôi qua, hàng trăm mùa bắp nếp lớn lên rồi được mẹ hái về nhà... cứ thế mà vẫn đằm thắm, vẫn dẻo quẹo vị hương trong từng cảm nhận của mỗi thành viên gia đình.
 
Mỗi người được một trái bắp nướng. Ăn rồi là vẫn cứ còn thèm. Chúng tôi ríu rít khen ngon. Mẹ cười thật hiền, mà bảo rằng: “Khi nào mẹ sẽ hái thêm, rồi nướng cho cả nhà ăn cho đã”.
 
Ai chưa ăn bắp nướng của mẹ, thì chưa biết vị, nhưng ăn rồi thì thấy “đã”, biết cả vị, lẫn mùi. Đó là quà ngon của quê hương mà không phải ai cũng có cơ hội thưởng thức trong cuộc đời. Nó giống như miếng cà pháo mùa lạnh, giống như bát canh chua mùa hè, chẳng phải bỏ nhiều tiền để mua, nhưng lại đáng quý lắm!
 
Như mọi năm, gió mùa đông bắc tràn về lại làm cho người ta thấy se lạnh và muốn lòng vòng trong thành phố để tìm đồ nướng mà ăn. Đi khắp cả đoạn đường dài, họ bày bán bắp nướng, khoai nướng đầy, chợt thấy cay cay nơi sống mũi. Từ mùa bắp năm nay, con đã không còn được đón lấy trái bắp nướng quết mắm chua cay từ mẹ...
 
Hạ Du
 
.
.