Ngọt ngào bánh thuẫn

15:45, 08/01/2022 [GMT+7]
.
(Báo Quảng Ngãi)- Trong số các đặc sản ở Quảng Ngãi như kẹo gương, bánh thuẫn, đường phèn, đường phổi... thì bánh thuẫn bao giờ cũng chiếm “đầu bảng” vào dịp Tết đến Xuân về. 
 
Không khí làng quê sực nức mùi bánh Tết, đặc biệt là bánh thuẫn. Chẳng thế mà mùi thơm của loại bánh này vấn vương cả tháng Chạp, vắt luôn qua tháng Giêng, tháng Hai.    
 
Ai không biết chứ riêng tôi thuở nhỏ, bánh thuẫn là bánh... thần tiên. Mùi bánh thuẫn như một lời reo: “Tết sắp về!”. Để có những nhả bánh thuẫn đúng chuẩn, mẹ và chị tất bật chuẩn bị cả tuần trước đó. Nào là bột bình tinh, bột năng, bột vani, đường cát trắng, trứng gà... Với tôi, vất vả nhất là khi mẹ bảo đánh trứng gà với đường và bột. Mỏi nhừ cả hai tay, nhưng chị dòm thấy chưa được là phải đánh tiếp, cho tới khi nào hỗn hợp bột - đường - trứng đặc quánh và mịn mới thôi. Hồi hộp nhất là lúc mẹ nhỏ thử giọt bột sệt vô chén nước. Giọt bột không tan. Mẹ gật đầu “nghiệm thu” thì tôi mới thở phào.
 
Bánh thuẫn.                       Ảnh: Cao Duyên
Bánh thuẫn. Ảnh: Cao Duyên
Nhớ có lần đánh bột mỏi tay quá, tôi mếu máo nói với chị: “Em mới 12 tuổi mà làm việc nặng!”. Mẹ nghe, nói thương chưa. Thôi để đó, con chạy chơi đi. Nhưng chị thì phán một câu lạnh như nước đá: “Khi ăn, em có nghĩ tuổi ít thì ăn ít không?”. Tôi nghẹn họng. Chị khéo tay lắm, múc bột đổ vô từng ô bánh, ô nào ô nấy bột vừa tới mép, đều tăm tắp. Tôi bám bếp. Không phải tôi muốn coi cách đổ bánh mà là ngồi chờ... bánh chín. Chị thì mong bánh nào cũng nở. Tôi thì mơ cái nở, cái không. Cái không nở gọi là bánh “thầy tu”. Và tôi được cho vài cái bánh như vậy. Đựng bánh trong vạt áo, tôi chạy ra hiên, nghe tim rung lên vì mừng quá đỗi. Tôi ngồi trên thềm nhà, nhấm nháp từng chút bánh. 
 
Tôi nghe một trời xuân ngọt ngào kéo qua mặt lưỡi. Trứng gà ai hổng biết, nhưng trứng “lặn” trong bánh thuẫn thì thơm cái mùi vừa nguyên lành vừa mới mẻ. Bột bình tinh giờ thôi trắng, chuyển sang màu vàng mỡ màng, thơm cái kiểu điệu đàng nhờ phối với bột vani. Tôi cũng hay lăng xăng giúp chị xếp bánh ra nong phơi trước sân. Nắng tháng Chạp “đi” vào từng cái bánh, làm bánh thêm thơm, vỏ bánh khô giòn để khi cắn sẽ cảm nhận được tiếng bánh reo khe khẽ... Phơi như vậy rồi bỏ vô túi ni lông để bánh được lâu, hết tháng Giêng bánh vẫn ngon ngọt đậm đà. Có một điều tôi giấu kín, là ngày đó tôi hay làm siêng trở bánh giữa trưa... Mỗi lần “trở” bánh tôi hay làm rớt một cái xuống đất, nghiêng ngó rồi lượm lên, phủi vài cái, bỏ tọt vô túi quần. Phải “làm rớt” mới an toàn. Có lần chị phát hiện, nhưng thấy bánh dính chút đất nên không nghi ngờ gì, cho luôn. Thích nhất là nghe chị dặn, giọng ngọt ngào còn hơn... bánh thuẫn: “Lần sau em trở bánh cẩn thận nghen”.
 
Bây giờ, trên thị trường có nhiều loại bánh làm bằng công nghệ hiện đại. Nhưng người làng tôi, năm nào vào dịp Tết, trong nhà cũng có đĩa bánh thuẫn thơm ngon.
 
TRẦN CAO DUYÊN 
 
 
 
.
.