Cập nhật lúc: 18:51, 25/12/2016 [GMT+7]
.

Chuyện kể đêm Nô-en


(Báo Quảng Ngãi)- Truớc mặt anh là một đứa bé gái mặt mày còn non choẹt gầy còm xanh xao, tuổi độ mười bảy, trạc tuổi con Quang, đang bồng một đứa trẻ khoảng vài tháng tuổi được quấn chặt trong chiếc khăn len bạc màu, cáu bẩn. Cái sinh linh nhỏ bé ấy vẫn say sưa ngủ vùi mặc tiếng còi xe bóp inh ỏi dọc theo đại lộ, mặc tiếng nhạc xập xình, ra rả điếc tai phát ra từ những chiếc loa to đùng ở cửa siêu thị, mặc cho cơn gió và hơi lạnh đêm Giáng sinh đang bắt đầu phủ xuống cả hai mẹ con - Quang nghĩ vậy. Kéo nhẹ chiếc khăn len trùm lên đầu đứa nhỏ, cô bé bồng con tiến đến chìa xấp vé số mời một người tài xế trẻ sang trọng đang đậu xe ven đường.

- Mua dùm... con... đi chú, cho mẹ con... con về sớm... con lạnh quá. Cô bé ấy khẩn khoản, van nài.

- Biến đi ngay, hứ, cái đồ con nít ham vui, búng ra sữa mà bày đặt có con. Đã vậy còn cà lăm nữa chứ, đáng kiếp, xéo đi.


Tiếng người thanh niên ăn mặc bảnh bao, phì phà khói thuốc lá sau khung cửa xe hơi quát lên ầm ĩ. Nhiều người hiếu kỳ xúm xít vây quanh rồi lập tức tản ra. Tiếng xuýt xoa tội nghiệp cũng có, tiếng nguyền rủa chế nhạo cũng có và cũng có những cái lắc đầu ngao ngán không biết vì đồng cảm hay đồng tình. Bất chợt một bóng người đi nhanh tới nắm lấy cổ áo người thanh niên ăn mặc bảnh bao ấy và nói thật to:

- Là người lớn sao lại có thể ăn nói hồ đồ như vậy. Mẹ con nó khổ mới đi bán vé số kiếm ăn, mua hay không thì tùy, sao lại nói nặng người ta, nó nghèo nhưng trong sạch, còn hơn khối thằng bảnh bao, giàu có như mày mà không ra gì, mày hiểu chưa? Tao tuy già chạy xe ôm, nhưng cũng dám “nện” cho mày một trận nhớ đời, thằng khốn.

Có lẽ sự phẫn nộ lên đến tột cùng, nên cái nắm cổ áo của người lao động ấy quá chặt, khiến người thanh niên ấy không sao gỡ ra được. Chỉ thấy sự hốt hoảng, vùng vẫy tuyệt vọng vì ngạt thở. Phải hơn hai phút sau, bảo vệ siêu thị mới tách hai người ra được.
Đám đông tan dần, hai mẹ con lại thất thểu tiếp tục việc mưu sinh trong nước mắt ràn rụa vì tủi hờn, vì uất ức. Người mẹ trẻ nấc liên tục, dù đã cố kiềm chế cơn xúc động. Cái dáng liêu xiêu thảm hại ấy tiến dần về phía Quang.

- Mua vé số dùm con đi chú, con còn nhiều quá mà... mà... mà...
Nghe giọng mời, Quang giật thót mình. Cái giọng nói ấy sao vừa lạ lại vừa quen, rất quen nữa là khác. Nhất là cái lối nói ngọng nghịu cà lăm lại càng không thể lẫn vào đâu được.

- Em là Liên... Liên nhà ở xóm gò mả cuối sông phải không? Quang hỏi nhanh, gấp gáp. Mà em ẵm con ai vậy?

- Dạ phải, đây là con... của con... mà... sao chú... chú... biết. Đứa bé hốt hoảng trả lời.
Nói đoạn nó kéo chiếc nón vải luôn phủ xùm xụp trước trán xuống và ngước mắt nhìn lên.

- Thầy... thầy... em... em...
Nói đến đó, nó hấp tấp ôm con bỏ đi vội vã. Lúng túng đến nỗi đánh rơi cái túi vải đựng tiền và mấy mươi tờ vé số bay tung tóe trên sân. Quang bỏ xe tiến đến nhặt hộ và xếp ngay ngắn những tờ giấy bạc vào chiếc túi vải. Riêng chồng vé số, Quang giữ lại trong tay mình và hỏi:

- Em còn bao nhiêu tờ? Thầy mua hết để hai mẹ con về nhà cho sớm. Giáng sinh mà, kẻo đứa nhỏ bị lạnh tội nghiệp lắm. Mà sao em ra nông nỗi này? Hiện giờ em ở đâu?

Liên luống cuống trước hàng loạt câu hỏi của Quang đến nỗi không biết phải bắt đầu trả lời từ đâu. Sau giây phút trấn tĩnh, Liên kể chậm rãi về cơn sóng gió của đời mình vẫn bằng cái giọng ngọng nghịu, cà lăm. Cha mất khi em vừa mười bốn tuổi, người mẹ suốt ngày chỉ tìm vui với những canh bạc đỏ đen, những con số đề hoang tưởng. Đã vậy còn trở thành nô lệ cho khói thuốc phù dung cần sa rồi ma túy. Táng tận lương tâm hơn cả là người đàn bà ấy còn đem bán Liên cho một bọn buôn người qua biên giới, để đổi lấy số bạc mười triệu đồng sau khi đã bán luôn căn nhà đang ở. Cũng may là công an kịp thời phát hiện và ngăn chặn. Liên được ông bà ngoại đón về nuôi, dù hoàn cảnh rất khó khăn. Còn mẹ em nghe nói đã chết trong trại giam vì căn bệnh AIDS.

Cũng trong khoảng thời gian này, Liên được địa phương vận động đến học lớp học tình thương do Quang phụ trách. Tội nghiệp con bé lớn tuổi nhất lớp mà rất siêng học. Có những đêm mưa to gió lớn, lớp học vắng tanh chỉ có hai thầy trò. Nhìn em ngồi nắn nót từng chữ viết, bần thần cắn răng vò đầu bứt tóc khi gặp phải một bài toán khó, Quang thấy vừa chạnh lòng, vừa chua xót vô ngần.

Học được hai năm, bỗng dưng Liên biến mất. Cả lớp học tình thương xì xào bàn tán. Quang bồn chồn đi đứng không yên. Đêm ấy tan giờ lên lớp, Quang hỏi thăm và tìm đến nhà Liên theo chỉ dẫn của bạn bè cùng lớp. Hỏi mãi Quang mới gặp được người đàn bà chủ nhân khu nhà trọ rất đẫy đà, vàng vòng đeo đầy cổ và tay chân. Bà ta cho biết Liên và ông bà ngoại nửa đêm bỏ trốn đi nơi khác, do không trả được tiền thuê phòng ba tháng qua.

Thấm thoát mà gần hai năm Quang không gặp lại Liên. Giờ gặp nhau trong hoàn cảnh chua xót ngậm ngùi. Liên kể tiếp, bất hạnh chưa buông tha em như một nghiệp chướng đã vay từ kiếp trước. Một tên sở khanh hàng xóm nơi ở mới đã lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ em có thai, rồi quất ngựa truy phong. Cả ba con người hai già một trẻ lại tìm nơi  khác nương náu, vì tiếng đời mỉa mai. Nhiều lần Liên đã định tự tìm đến bà mụ vườn để phá thai, vì mặc cảm không dám tới các bệnh viện. Nhưng, cứ mỗi lần như vậy, đứa bé trong bụng lại cứ chòi đạp mãnh liệt hơn bao giờ hết. Liên nghĩ nó có tội tình gì đâu, thôi cứ để liều một phen để khỏi phải mang tội giết người.

Đứa bé ra đời thật kháu khỉnh, bụ bẫm. Nhiều gia đình khá giả hiếm muộn biết chuyện đến thương lượng xin đứa bé làm con nuôi, nhưng đều bị Liên từ chối. Mỗi ngày Liên đi bán vé số phải mang con theo, vì ông bà ngoại đã già yếu. Gửi con vào nhà trẻ thì tốn tiền, nhưng cái chính là Liên muốn có con luôn ở bên cạnh, để thì thầm, sẻ chia niềm vui lẫn nỗi buồn.

- Thôi... để em đi bán tiếp... hôm nào rảnh... rảnh... em ghé thăm thầy... Vẫn cái giọng cà lăm ngọng nghịu chân chất năm nào của Liên.

Siêu thị đã thông báo đến giờ đóng cửa. Vậy mà trên các nẻo đường người và xe mỗi ngày một đông hơn. Sự náo nhiệt tăng dần lên.

Hôm nay, trong căn nhà đại đoàn kết mới nhận, ông bà ngoại Liên thật hạnh phúc trong mùa Giáng sinh. Liên lặng thinh đến bên cửa sổ tần ngần nhìn ra dòng kênh đang rực rỡ ánh đèn tỏa những tia sáng muôn màu xuống mặt nước. Có lẽ sự bắt đầu của đời Liên thực sự từ đây. Cái quá khứ buồn sẽ phôi phai theo dòng thời gian. Cuộc đời vẫn còn thật đáng yêu và đáng sống đến dường nào. Nhìn con ngủ say mà lòng Liên nghe ấm áp lạ thường.
Đêm Giáng sinh cuối năm thật đẹp, hạnh phúc với Liên hơn bao giờ hết.

Truyện ngắn: PHAN THỊ ANH THƯ
 

.