Cập nhật lúc: 16:02, 03/10/2017 [GMT+7]
.

Vầng trăng yêu thương


(Báo Quảng Ngãi)- Trong hồi ức của tôi, những đêm trăng Trung thu là những khoảnh khắc yêu thương, là những phút giây ấm áp tình thân. Hồi ấy chị em tôi làm gì có diễm phúc được nghe tiếng cắc tùng tùng, được coi múa lân như những đứa trẻ ở huyện, ở phố. Niềm vui ăn bánh nướng, đi coi múa lân là niềm vui chỉ có trong những... giấc mơ.

Thì tại nhà tôi ở trong một cái xóm nhỏ, xóm hơi bị hẻo (quá hẻo thì đúng hơn), nên không có đoàn lân nào lai vãng. Không được coi múa lân đã đành, nhưng Trung thu thì phải có lồng đèn, phải phá cỗ. Lồng đèn cá chép sáng rực lung linh, cỗ bánh Trung thu sực nức, béo ngậy là những thứ vô cùng xa xỉ đối với một hộ nghèo. Nhưng Trung thu là Tết của trẻ nhỏ. Nghèo khổ thế nào thì trẻ cũng phải có Trung thu, nghèo thì có Trung thu nghèo, ba mẹ tôi đều thống nhất ý chí như vậy.

Các em nhỏ sắm sửa lân để vui Trung thu.                 ẢNH: Đình Diệu
Các em nhỏ sắm sửa lân để vui Trung thu. ẢNH: Đình Diệu


Mới đầu tháng tám, trăng non còn sáng yếu ớt thì tôi và con Út đã nhèo nhẹo đòi lồng đèn. Ba tôi rất cưng hai nàng “mít ướt lủng cùi” nên sẵn sàng bỏ một ngày làm đồng để ở nhà chế tác lồng đèn cho con gái. Ba đi tìm tre, chẻ nhỏ thành sợi rồi chuốt nhẵn, vuốt mềm đem uốn, xếp thành hình ngôi sao. Mẹ trêu, chưa chi mà cha con mày khéo rộn, thì ba cười hi hi bảo làm sớm cho sắp nhỏ chơi nguyên mùa Trung thu luôn.

Đã có khung rồi thì công đoạn lấy giấy màu phất xung quanh rồi cắt sợi, cột lủng lẳng ở các cánh là phần việc của hai chị em. Hí hửng làm, nhưng khi hoàn tất lại thấy lồng đèn bằng tre thô ráp, không lấp lánh như của bạn bè. Ban đầu, hai chị em cũng có chút não nề phụng phịu, nhưng mẹ dỗ, có lồng đèn chơi là được rồi, đừng có thụng mặt, ba buồn kìa... Hồi ấy ba là thần tượng của chị em tôi, nên nói ba buồn là hai đứa “hoảng” liền, vậy là vui vẻ bỏ cây nến vô, cầm đi tung tăng trên những con đường nhỏ trong xóm.

Đêm trăng tròn tháng tám là đêm trăng đẹp nhất. Chương trình vui chơi trong đêm trăng chín được giao cho nàng Út thiết kế. Ba bảo, Trung thu là tết của trẻ em, nên Út được toàn quyền quyết định trò chơi. Bắt đầu là tiết mục hát rồi qua chương trình đố vui. Tất tật những câu đố, có thể là trong sách vở, có thể là ngẫu hứng tự nghĩ. Và cuối cùng sẽ là tiết mục được trông chờ nhất, tiết mục phá cỗ dưới trăng.

Cỗ bánh Trung thu là một xoong chè đậu xanh. Cả nhà vừa ăn, vừa rôm rả trò chuyện. Vâng, nghèo mà vui. Không thể đòi hơn được đâu. Ngày đó nhà tôi có đám đất thổ (đất pha cát) để trồng đậu xanh, phía bên kia sông có mấy sào đất trồng mía, ép đường. Nhà có đậu, có đường, nhưng phải là dịp gì quan trọng mẹ mới thết đãi, chứ tất cả đều ưu tiên cho chiến dịch bán kiếm tiền lo sách vở, trường lớp. Nồi chè đêm Trung thu là cả một sự ưu ái lớn rồi.              
           
Tôi lớn lên, lấy chồng, sinh con. Trung thu năm nào tôi cũng lo cho con rất hoành tráng, trên mức đầy đủ, vì ý nghĩ không để tuổi thơ con nghèo nàn như mẹ ngày xưa.

Chuẩn bị tới Trung thu, năm nay con đã vô lớp sáu, nhớ lại những mùa Trung thu trước, tôi nhận ra sự hào nhoáng của mình là xa xỉ, là không cần thiết, nên mùa trăng năm nay, tôi sẽ ưu tiên cho sự đơn giản, nhưng nồng ấm. Bởi tôi muốn con hiểu rằng, Trung thu đẹp bởi trăng Trung thu là vầng trăng yêu thương...
          

Nguyễn Thị Bích Nhàn
 

.
.