Cập nhật lúc: 09:16, 28/08/2017 [GMT+7]
.

Dịu dàng mùa thu


(Báo Quảng Ngãi)- Tôi cảm nhận được mùa thu đến từ trong ánh nắng sớm nay. Có lẽ sự thay đổi của màu nắng là những dấu hiệu thể hiện đặc trưng riêng nhất của mỗi mùa. Nắng mùa thu khác lắm! Nó thanh thoát, dịu dàng giống như người con gái đang độ tuổi mười tám, đôi mươi vậy.

Cái sắc nắng của mùa hạ cuồng nhiệt, rực lửa của ngày hôm qua đã không còn nữa. Để rồi, sáng nay tôi lại mơ màng trong cái tiết trời thật đẹp, và bâng khuâng nhìn những cánh chim chao liệng trên nền trời xanh ngắt đang chở mùa thu sang.

Mùa thu mang đến cho ta những hương vị ngọt lành của cuộc sống. Đó là những gam màu tươi đẹp giống như một bức tranh trong khung vẽ mà người họa sĩ tài hoa đã tạo nên. Mơn man trong làn gió thu là những khúc nhạc tình quyến rũ, say đắm hồn người. Mùa thu trải ngát khắp làng quê. Cánh đồng được ướp hương nắng của mùa thu trở nên vàng óng.

 

Hoa sữa.             Ảnh: Internet
Hoa sữa. Ảnh: Internet

Lòng tôi bỗng thấy có một chút bồi hồi xao xuyến khi nhìn thấy những thân cây lúa trĩu hạt đang chờ mùa gặt đến. Đôi mắt rưng rưng nhặt nhạnh những kỷ niệm ấm áp của tuổi thơ ở bên ba mẹ. Những ngày còn thiếu đói, mẹ tảo tần mót từng hạt gạo trong thúng còn sót lại, để được bữa rau, bữa cháo qua ngày. Cha lam lũ ngoài đồng, chăm bón cho từng cây lúa cho mau lớn. Còn đâu đó trên lưng ba là những nỗi niềm cơ cực qua bao mưa nắng, vai áo bạc sờn màu dĩ vãng. Nghĩ lại mà thương, mà nhớ.

Mỗi buổi chiều về, tôi thoáng nghe cái mùi hương nồng nàn của hoa sữa len lỏi mọi ngóc ngách ở khắp nẻo đường. Có lẽ hương hoa sữa cũng là mùi hương đặc trưng nhất của mùa thu. Có những lần đi qua đâu đó, tôi nghe gió đưa hương hoa sữa thân quen. Tôi dừng xe, nhắm mắt và hít một hơi thật nhẹ nhàng, để cảm nhận được cái hương vị của cuộc sống; hương vị của sắc trời mùa thu; hương vị mà tôi yêu thích nhất.

Mùa thu đẹp, nhưng cũng gợi cho con người ta có một chút gì đó u buồn. Những chiếc lá héo úa thay nhau nhuộm vàng rồi theo cánh gió bay về muôn phương. Mùa thu chìm khuất trong đáy mắt của những kẻ si tình đang chờ đợi một tiếng yêu thương, nhưng không thấy hồi âm.

Tôi chợt thèm, thèm một “tình yêu ở lại” như lời bài hát “Thư tình cuối mùa Thu” mà nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, phổ thơ Xuân Quỳnh đã viết: “Mùa thu ra biển cả/ Theo dòng nước mênh mông/ Mùa thu vàng hoa cúc/ Chỉ còn anh và em/ Là của mùa thu cũ.../ Chỉ còn anh và em/ Cùng tình yêu ở lại...”.

Vì thế, đã bao lần mùa thu đi qua, rồi cứ mùa thu đến, tôi lại mở rộng đôi bàn tay ôm mùa thu vào lòng, vân vê từng sợi nắng. Vì tôi sợ mùa thu sẽ lạc mất giống như bao lần đến, bao lần đi không nuối tiếc.


 Nguyễn Hoài Ân

 

.
.