Lòng tốt đâu cần phải cao xa

Thứ Sáu, 09:16, 13/07/2012 [GMT+7]
.

* TRẦN ĐĂNG


(QNĐT)- “Mấy tuần nay, buổi sáng mình hay ra quán cóc đầu ngõ để ăn sáng. Không phải mình thích món cháo vịt mà vì thấy chị chủ quán ngồ ngộ. Chị nói giọng Quảng Ngãi nhưng không phải “phiên dịch” nhiều. Phụ việc cho chị là một bé gái chừng 12 tuổi, hình như cháu vừa nghỉ hè nên ra Đà Nẵng giúp mẹ.

Cả hai mẹ con đều luôn tươi cười với khách (dĩ nhiên!), nhưng cái cách “cười tiếp thị” cũng khác người. Không quá xởi lởi để có thể gieo vào lòng những vị khách hay xét nét sự nghi ngờ về chất lượng của nồi cháo mà cả hai mẹ con tươi vui vừa đủ để níu chân khách. Ăn đến bữa thứ ba, nhân lúc khách vãn, mình hỏi: “Hình như chị không phải người Đà Nẵng?”. Chị xác nhận bằng cái gật đầu kèm một nụ cười nhỏ nhẹ.

Rồi chị tiếp: “Nhà tui trong Quảng Ngãi lận, có bốn cháu, đứa lớn đang học đại học trên Hòa Khánh (chắc là ĐH Bách khoa, mình đoán vậy), con bé này là áp út. Nhà có mấy sào ruộng, quanh năm đủ gạo thôi, tất cả đều trông vào gánh cháo vịt này. Mọi hôm cha nó bán, nay sắp gieo sạ nên tui ra thay để anh ấy về. Hai mẹ con thuê một phòng be bé trong hẻm kia kìa”. Chị chỉ tay vào một con hẻm xa hút.

Phải thừa nhận là chị níu chân khách bằng chất lượng của gánh cháo vịt chứ không phải do cách “tiếp thị” của hai mẹ con. Chỉ trong một tuần, không chỉ khách trong con hẻm mà rất nhiều nơi khác đến quán cháo vịt nhà chị. Nhưng kẹt nỗi, vì là quán “vỉa hẻm” nên không thể cơi nới, gánh cháo cũng không thể phát triển thành hai, nên chỉ trong một tiếng buổi sáng là hết vèo nồi cháo. Hai mẹ con lại tất bật chuẩn bị hậu cần cho buổi sáng hôm sau nhưng loáng một cái, mọi việc cũng đã xong, mẹ con lại ngồi nói chuyện vãn,  không biết làm gì cho hết thời gian.

Thế rồi trong số khách ăn thường xuyên ấy, có người gợi ý: “Tui thấy buổi chiều, dân đi tắm biển về cũng thích bỏ chút gì cho ấm bụng đó chị. Hay chị nấu thêm một nồi buổi tối nữa đi chị?”.

Nghe cũng có lý, chị lại thêm một nồi buổi chiều bán sang cả tối. Lại đắt như tôm tươi. Hai mẹ con lại tất ba tất bật với hai nồi cháo vịt, cả sáng lẫn chiều. Mình rủ mấy người bạn hay tắm biển buổi chiều, ghé quán chị, vừa thưởng thức món cháo vịt lạ miệng do chị nấu nhưng cũng ngầm ủng hộ mẹ con chị.

Thế nhưng nồi cháo vịt buổi chiều ấy chỉ tồn tại được ba hôm rồi nghỉ. Hỏi chị sao không tiếp tục đang lúc đông khách thế này? Chị lại cười, nụ cười chừng mực: “Bán rất được nhưng tui thấy chị bán mì Quảng buổi chiều nơi đầu ngõ ngoài kia chẳng có ai ăn giúp chị cả. Nhà chị ấy cũng hoàn cảnh lắm. Thôi thì chia khó với nhau, mình chẳng giúp được tiền thì giúp bằng cách nghỉ bán buổi chiều vậy”.

Mấy chục năm làm báo, mình cũng hay “rao giảng” về lòng tốt, nhưng tốt theo cách của chị bán cháo vịt đầu hẻm nhà mình thì chưa thấy bao giờ”./.
 

.