Cập nhật lúc: 14:20, 28/07/2013 [GMT+7]
.

Tổ quốc mãi ghi ơn Mẹ


(QNg)- Tiễn chồng và 5 người con lên đường theo tiếng gọi non sông, Mẹ luôn tin tưởng sẽ đón các con trở về trong ngày vui toàn thắng. Thế nhưng, lần lượt những người con và cả người chồng của Mẹ ra đi mãi mãi không về... Mẹ là Phạm Thị Lộc ở thị trấn Sơn Tịnh (Sơn Tịnh).

TIN LIÊN QUAN

Sau chiến tranh, mừng ngày đất nước thống nhất chưa nguôi thì tin dữ cùng một lúc dội về với Mẹ: Đứa con đầu hy sinh, đến chồng, rồi con trai kế, con trai áp út và cả người con gái duy nhất cũng ra đi. Mẹ như không tin được, dù đó là sự thật.
 
6 lần tiễn chồng con, 5 lần ly biệt  

Tháng 7, hoa phượng vẫn còn đỏ một màu rực rỡ. Đây cũng là tháng cao điểm tri ân những gia đình liệt sĩ, có công cách mạng. Chúng tôi tìm đến nhà Mẹ Phạm Thị Lộc để thắp những nén hương trên bàn thờ sắp đầy những tấm bằng Tổ quốc ghi công.

 

Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lộc luôn đau đáu về hai người con chưa tìm được hài cốt.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lộc luôn đau đáu về hai người con chưa tìm được hài cốt.


Trong căn nhà rộng thoáng đãng của người con trai Nguyễn Tấn Việt ở thị trấn Sơn Tịnh, hằng ngày mẹ Lộc được chăm sóc khá chu đáo. Mẹ năm nay đã 94 tuổi. Dường như không còn nước mắt để khóc, Mẹ Lộc chậm rãi kể: "Sau năm 1954, ổng (chồng mẹ) được giao nhiệm vụ hoạt động cách mạng. Năm 1959, cơ sở bị lộ, ổng bị bắt vào nhà lao Quảng Ngãi, rồi ra đi biền biệt từ đó".

 Ở nhà, Mẹ cáng đáng nuôi 6 người con thơ. Chiến tranh ngày càng ác liệt, địch khống chế những vùng trọng yếu nên hằng ngày mẹ phải "đóng" đủ vai để quảy gánh bán mắm muối, vừa hoạt động cách mạng, vừa kiếm tiền nuôi con. Những người con của mẹ lần lượt lớn lên trong đạn bom. Thấy đất nước ngày càng nguy nan, các con Mẹ tuổi chưa tròn mười tám, đôi mươi thì Mẹ đã giục các con vào chiến trường. Mẹ Lộc nghĩ rằng, dù chiến tranh có khốc liệt, nhưng mỗi người dân đều góp sức lực cho Tổ quốc thì ắt sẽ có ngày đất nước thống nhất. Mẹ lạc quan tin tưởng vào ngày mai mà dốc sức động viên các con lên đường chiến đấu.

30/4/1975, ngày mà cả dân tộc ca khúc khải hoàn mừng  chiến thắng, Mẹ Lộc nôn nao đợi chờ các con và chồng trở về đoàn tụ. Thế rồi... không thấy bóng người, mà Mẹ cứ lần lượt nhận tin dữ: Chồng mẹ là Nguyễn Đỉnh, hy sinh năm 1962 tại nhà lao Quảng Ngãi; kế đến là con trai đầu Nguyễn Văn Chính hy sinh năm 1967; rồi đến con Nguyễn Tấn Lức hy sinh 1968 tại chiến trường Tây Nguyên. Cầm giấy báo tử mà mẹ không tin được. Mẹ cứ hy vọng và thấp thỏm đợi chờ... Nghiệt ngã hơn, sự mong chờ không đến mà Mẹ tiếp tục nhận hai giấy báo tử cùng một lúc: Người con gái duy nhất là Nguyễn Thị Chức hy sinh năm 1968 và con trai kế út Nguyễn Ngọc Nam hy sinh năm 1971 tại chiến trường Quảng Ngãi. Mẹ Lộc như ngã qụy. 6 lần tiễn chồng và con đi, ngày đất nước thống nhất Mẹ chỉ ôm được vào lòng người con trai thứ Nguyễn Tấn Việt trở về.

Đau đáu chờ tin con  

Sau chiến tranh, đất nước bình yên, nhưng trên chiến trường Quảng Ngãi, trên đường tàu thống nhất Bắc - Nam vẫn còn vô số bom mìn. Một lần nữa mẹ lại để con trai Nguyễn Tấn Việt ra đi làm nhiệm vụ. Sau hai năm rà phá bom mìn, anh Việt trở về bình an bên mẹ. Mẹ Lộc hướng anh vào ngành kiểm lâm để bảo vệ rừng. Một mình mẹ vò võ ở lại làng chài Tịnh Khê (Sơn Tịnh). Nơi đây, có những đêm biển lặng sóng, nhưng "sóng" trong lòng Mẹ luôn âm ỉ. Mất chồng, con là nỗi mất mát lớn của đời người phụ nữ. "Ngẫm lại, có nhiều gia đình cũng rơi vào hoàn cảnh như mình, nhưng họ đã biết trân trọng cuộc sống hôm nay mà cố gắng làm ăn vun đắp cho các con"- Mẹ Lộc suy nghĩ vậy. Thế rồi, Mẹ tiếp tục trở lại cái nghề bán mắm ngày xưa. Cái nghề đã đi cùng Mẹ qua suốt  hai thời cuộc. Một thời cuộc vì đất nước thống nhất và thời cuộc bây giờ là vì con, mẹ không muốn các con thua sút bạn bè. Đến nay, hai người con còn lại của Mẹ, người đã là giáo viên, người làm kiểm lâm đã về hưu.

Sống với gia đình hai người con trai còn lại, Mẹ được các con, các cháu chăm sóc bằng tình yêu thương vô bờ. Hằng năm, lãnh đạo Đảng và Nhà nước các cấp cũng luôn đến thăm, chia sẻ, động viên, an ủi cùng Mẹ, các chế độ được thực hiện đầy đủ, kịp thời. Thế nhưng, ở tuổi 94 như ngọn đèn treo trước gió, Mẹ vẫn đau đáu về hai người con chưa tìm được hài cốt. Mẹ thầm mong, có gia đình nào đó, biết được mộ của các con mẹ mà báo tin.


Bài, ảnh: MAI HẠ

.