Giao thừa Ất Mùi 19-02-2015
  • 00

    Ngày

  • 00

    Giờ

  • 00

    Phút

  • 00

    Giây

.
,
Mang mùa xuân ra đảo
Cập nhật lúc 08:02, Thứ Hai, 02/02/2015 (GMT+7)

(Báo Quảng Ngãi)- Ngày mai, những người lính thủy hành quân về phía mặt trời. Con tàu chuyển quân và hàng Tết cùng các anh mang theo mùa xuân đến sớm với Trường Sa. Trên dải biên cương xanh còn vang mãi khúc quân hành trên sóng.

Chiều cuối năm, chúng tôi về với những người lính Đoàn M46 Hải quân. Xe lướt nhanh băng qua những trảng cát nối nhau dài tít tắp hút tận chân trời, trong cái hanh hao dìu dịu cuối đông của vùng cực Nam Trung Bộ. Một giai điệu quen thuộc cất lên: Khi tạm biệt mùa xuân, anh lính về biên giới… bất chợt lòng chùng xuống nao nao. Phần lớn trong đoàn là những gương mặt trẻ.  

Tạm biệt bố.
Tạm biệt bố.


Bán đảo Cam Ranh hiện ra trước mắt chúng tôi trong ngỡ ngàng, lạ mà quen. Hai bên con đường cũ bây giờ trở thành một công trường xây dựng. Tôi để mắt tìm những cánh mai rừng. Năm nay là năm nhuận, có lẽ mai rừng trổ bông sớm? Trung tá Nguyễn Ngọc Vinh ra đón chúng tôi ở tận cổng doanh trại bằng tiếng cười và giọng nói sang sảng đậm chất dân đảo. Bộ đội ngồi chờ ở hội trường, thấy đoàn đến chạy ùa ra đón. Tiếng cười, sự trẻ trung của các cô gái dường như làm dịu đi cái khắc nghiệt của miền gió cát. Nhận được người thân, mấy chàng sĩ quan trẻ ôm quàng chị Lệ Hà (Phó Giám đốc Sở KHCN Khánh Hòa), Nguyên Anh (cán bộ Bảo tàng Khánh Hòa) đưa vào hội trường.

Những gương mặt người lính lần này ra làm nhiệm vụ các đảo lướt nhanh qua tôi trong không khí đầm ấm, thân thương. Thời gian trao nhận quà trôi qua rất nhanh. Đảo nào cũng có quà Tết, ngoài đồ trang trí ngày Tết, Trường Sa Đông còn được nhận thêm hạt giống rau, Phan Vinh có bông và cây cho nhà chùa. Tôi nhanh chóng bứt khỏi không khí ở hội trường để đến với những người lính Tiểu đoàn 3. Trên một khoảng sân rộng, một không khí nhộn nhịp, hối hả chuẩn bị cho ngày lên đường. Hàng hóa Tết đã đang được khẩn trương đóng gói chuyển lên xe để đưa xuống tàu cho kịp. Bên cạnh các loại thực phẩm khô, rau xanh, củ quả... hàng Tết còn có gạo nếp Bắc, đậu xanh, hàng trăm con heo, lá dong gói bánh…

Năm nay các đảo có thịt bò tươi trong tiêu chuẩn, đặc biệt là món thịt đà điểu của Tổng công ty Khánh Việt Khánh Hòa gửi tặng. Những cành mai rừng bó gọn đang được bộ đội chuyển lên xe. Cái cánh mai rừng khát cháy cả giêng hai Trường Sa ấy, đã qua bao mùa chuyển quân vẫn còn rưng rức mãi trong tôi. Cánh mai vơi đi nỗi nhớ của lính đảo mỗi độ Tết đến Xuân về.

Ở một góc sân, rộ lên tiếng cười của cánh lính trẻ. Các chiến sĩ đang tụm lại thành từng nhóm chuyện trò, đàn hát những bài ca về quê hương và tình yêu. Lính biển hồn nhiên, vô tư, qua mấy tháng rèn luyện nắng gió thao trường tỏ ra bạo dạn, khiến các cô gái ngoài thành phố vào thăm luôn phải thẹn thùng giấu khuôn mặt ửng đỏ sau làn tóc xõa.

Đảo Thuyền Chài
Đảo Thuyền Chài


Thiếu tá Nguyễn Quốc Hùng kéo tôi lại nhóm sĩ quan trẻ ra nhận nhiệm vụ ở Trường Sa Đông. Hùng quê ở Quỳnh Phụ - Thái Bình, người rắn chắc, nước da đen giòn, nụ cười hiền, anh đã có 4 năm ở Trường Sa và đây là lần thứ 3 ra đảo. Ngồi bên, chàng trai xứ Quảng, thượng úy Nguyễn Minh Tuấn, người đã có 2 năm ở đảo, với chất giọng mộc mạc miền Trung anh kể, vợ anh đang là điều dưỡng viên Bệnh viện chỉnh hình và phục hồi chức năng TP.Đà Nẵng. Sinh cháu đầu con trai, lần sau sinh đôi vẫn hai con trai. Ra Trường Sa lần này lòng cứ bồn chồn không yên,  thương vợ ở nhà một mình lo toan gánh vác mọi việc. Nói đến đó Tuấn lại nhìn đăm đăm ra biển. Hồn nhiên và háo hức là hai chàng trung úy trẻ lần đầu ra đảo. Ngô Anh Xuân, quê ở  Trực Ninh – Nam Định, dáng dong dỏng cao, khuôn mặt điển trai, ánh mắt hút hồn con gái, vậy mà khi hỏi chuyện chỉ cười bẽn lẽn.

Phan Văn Hùng, quê Lý Nhân – Hà Nam, tốt nghiệp Trường Sĩ quan Lục quân 1, gắn bó với bán đảo cũng được mấy năm. Chúng tôi miên man trong những câu chuyện về Tết ở Trường Sa, những vui buồn đời thường của lính. Hùng cho biết, bộ đội ra đảo lần này hăng hái, phấn khởi và hạ quyết tâm rất cao, góp phần trong đó có sự động viên rất lớn của đất liền. Chiều muộn, tôi cùng anh chị em trong đoàn đến thăm những chú vịt biển ở khu tăng gia. Vịt biển cũng là một câu chuyện thú vị và người có công đưa chúng về đây là chị Lệ Hà. Ở đây, vịt được nuôi thử nghiệm để làm quen với môi trường biển và sau đó theo tàu đến với các đảo nổi ở Trường Sa.

Chiều xuống nhanh, mọi người nán lại ăn bữa cơm chia tay với đại gia đình Tiểu đoàn 3, vui hết mình mà bịn rịn. Tôi lặng lẽ bước ra ngoài trời, biển đêm, sóng ba bề vỗ vào bán đảo ì ùm, gió chướng thổi mạnh, những chiến hạm đậu sát cầu cảng lắc lư theo nhịp. Hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, hương vị biển như thấm sâu vào từng thớ thịt. Bất chợt nhớ về những dòng thư khi chia tay Trường Sa Đông của một người chị: Tạm biệt các em! Những bàn tay thô ráp ấm nóng đến lạ thường, truyền cho chị sức mạnh, hơi thở của cuộc sống… Có những cuộc chia ly ngời sắc đỏ trong chiến tranh gây xúc động lòng người. Và, hôm nay trên bán đảo Cam Ranh, chúng tôi lại được sống trong khoảng khắc ấy. Ngày mai các anh lên đường, tạm biệt các anh, tạm biệt những cánh én mang mùa xuân về với biển.


Nguyễn Xuân Tình

 

,
,
,