Đôi mắt Truyền Nhân

21:30, 03/10/2019 [GMT+7]
.
(Báo Quảng Ngãi) - “Sau này anh có chết đi thì em hãy hiến hết nội tạng của anh để cứu người. Em hãy nói với bác sĩ rằng, thân thể của anh đó cứ lấy được cái gì thì lấy, dùng được gì thì cứ dùng, anh cho hết. Còn lại chút nào phần xác của anh thì em hãy mang đi mà hỏa thiêu, đừng chôn anh”, chàng trai nghèo có cái tên Trần Truyền Nhân đã truyền lại lời dặn dò nhân ái, đầy ắp tình người ấy lại cho em trai của mình.
TIN LIÊN QUAN

Rồi Nhân ngừng hơi thở sau 11 năm chống chọi với căn bệnh suy thận. Di nguyện cuối cùng ấy của một con người bình dị, sống luôn hướng thiện đã “trả nghĩa cho đời” bằng một việc làm tử tế, đẹp tựa như giấc mơ xuân...

                             Cho đi đôi mắt

Câu chuyện về Nhân mấy ngày nay cứ nối dài, nối dài như cổ tích. Người ta cứ truyền tai nhau về Nhân. Đó là chuyện Nhân trước khi bước vào thế giới vĩnh hằng đã kịp để lại trên cõi đời này một đôi mắt sáng trong. Đôi mắt ấy đang mở ra “nguồn sáng” cho 2 người mù lòa, mà Nhân, cả em trai Nhân chưa hề quen biết.

Sự tử tế của Nhân như thúc giục tôi. Vì thế, tôi đặt chân đến nhà Nhân ngay sau khi người thân, bạn bè đã đưa hài cốt Nhân về. Tôi đến đây để nghe kể về Nhân, về chuyện Nhân hiến đi đôi mắt của mình để lấy giác mạc giúp người.

Căn nhà cấp 4 của anh em Nhân nằm hút sâu trong một khu xóm nhỏ ở thôn Mỹ Thạnh Nam, xã Nghĩa Thuận (Tư Nghĩa). Căn nhà nhỏ xíu, tềnh toàng. Đó là nơi anh em Nhân tá túc, nương tựa nhau để sống sau khi cha mẹ cả hai qua đời vì bạo bệnh. Khác với bao đám tang khác, dòng người đến viếng hương hồn Nhân dù đôi mắt đỏ hoe, nhưng không ai cảm thấy đau đớn. Lạ lắm! Nước mắt khóc thương Nhân như nuốt ngược vào trong.

“Sao phải khóc chứ. Khóc để làm gì. Chúng tôi thấy hạnh phúc. Hạnh phúc vì việc làm của Nhân. Nhiều người mấy ai làm được như Nhân đâu. Nhiều người sợ hiến tạng. Vậy mà, Nhân lại có nghĩa cử cao đẹp như vậy.
 
Nhân luôn nghĩ rằng, mình chết nhưng vẫn có thể mang đến niềm hạnh phúc cho người còn sống. Chỉ tiếc là bác sĩ bảo chỉ lấy được đôi mắt. Vậy là, Nhân hiến đôi mắt để lại cho đời”, chị Trần Thị Phúc, người chị tâm giao đã gắn bó với anh em Nhân hơn chục năm qua tỏ bày.
 
Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng tình cảm anh em Nhân - Luân (đội mũ) mãi khăng khít.
Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng tình cảm anh em Nhân - Luân (đội mũ) mãi khăng khít.

Vài ngày trước, bệnh Nhân trở nặng. Luân đưa anh ra Đà Nẵng chạy chữa. Song, 11 năm chống chọi với căn bệnh suy thận, Nhân đã gắng gượng quá rồi. Nhân hôn mê, sự sống như đèn dầu treo trước gió. Chợt Luân nhớ tới di nguyện của anh trai.

“Ngày anh Nhân còn sống, anh ấy có nói với em rằng, sau này có chết đi thì hãy hiến hết nội tạng của ảnh để cứu người, rồi không chôn cất ảnh mà phải hỏa thiêu gửi ở chùa. Em nói với bác sĩ về chuyện anh Nhân muốn hiến đôi mắt. Bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng bảo đây là lần đầu tiên gặp trường hợp bất ngờ này. Rồi họ liên lạc ra Huế, đúng lúc ngoài đó có 2 trường hợp cần giác mạc. Và anh qua đời ngay đúng cái hôm hiến đi đôi mắt - ngày 26.9.2019”, giọng Luân lựng khựng khi kể về người anh của mình.

                            Sáng mãi với đời

“Em cùng mọi người đưa anh đi hỏa thiêu theo như tâm nguyện của anh, rồi mang tro cốt của ảnh lên chùa. Em tự hào về người anh của em lắm, vì ảnh đã làm được việc rất ý nghĩa”, Luân đưa mắt nhìn vào di ảnh của người anh với niềm tự hào khôn tả.

Những ngày lo tang cho Nhân, chị Phạm Thị Trung Thu cùng với chị Trần Thị Phúc và rất đông bạn bè thân hữu túc trực thường xuyên để lo từng bữa cơm. Họ chẳng bà con máu mủ. Họ đến với anh em Nhân bằng tình người, bằng sự cảm phục lòng nhân ái của Nhân. Chị Thu đưa tay xếp những bộ quần áo của Nhân để cho Luân mang đi đốt mà nước mắt cứ chảy dài, thút thít mãi. Luân thấy thế lại bảo: “Chị Thu nín đi, khóc chi mà khóc. Chị Thu cười lên đi. Anh em đi thanh thản rồi!”. Rồi Luân quay mặt đi rất nhanh, cố kìm nén nỗi đau.

“Em sẽ chẳng đi tìm đôi mắt của anh em. Em cũng chẳng quan tâm đến chuyện ai sẽ là người may mắn nhận được giác mạc do anh trai em hiến tặng. Em không muốn người ta lại mang ơn gia đình mình. Cứ coi như đó là duyên. Nếu có duyên thì sẽ gặp lại người đang nhờ đôi mắt của anh em mà có được nguồn sáng”, Luân cười hiền.

Nhân rời cõi tạm ở cái tuổi 32, nhưng đôi mắt Nhân thì vẫn sánTình anh em đã làm lay động bao tấm lòng. Tôi rời nhà anh em Nhân mà vẫn nghe văng vẳng bên tai câu nói của ai đó thật buồn, nhưng cũng hạnh phúc vô bờ: Thân ấy mất mà danh ấy còn sống mãi. Ấy là Nhân đã trọn một kiếp người...
 
Gần 21 tuổi thì Nhân phát hiện bị suy thận, phải vào viện chạy thận để duy trì sự sống. Bao giấc mơ của Nhân như đứt gánh giữa đường. Thế nhưng, Nhân chẳng đầu hàng số phận. Bao bão giông, bao bất hạnh ập đến gia đình vẫn không xua đi sự lạc quan của chàng trai xứ Quảng đầy hào sảng và giàu lòng nhân hậu này.
 
Từ một thợ may mưu sinh tận Tây Nguyên, Nhân ngược đường về lại chốn quê xưa, trở lại cái nghề mà mình đam mê: Dạy võ Vovinam. Rồi cha mẹ lần lượt qua đời, anh em Nhân mồ côi. Cái nghèo vẫn đeo bám.
 
Dẫu vậy, sự nỗ lực của cả hai anh em đã được đền đáp, khi Trần Truyền Luân - em trai Nhân - sau khi tốt nghiệp Khoa Giáo dục thể chất - Quốc phòng an ninh, Trường Đại học Phạm Văn Đồng, đã được nhận vào dạy học tại Trường Tiểu học Quảng Phú (TP.Quảng Ngãi).

Rồi Luân đưa anh trai của mình xuống TP.Quảng Ngãi thuê một căn phòng trọ nhỏ để ở, tiện cho việc dạy học và chăm sóc anh. Cả hai thương nhau lắm, quấn quít không rời. Luân đi đâu cũng đưa Nhân đi cùng. Những lần nhận sô diễn văn nghệ để kiếm thêm thu nhập lo cho anh trai, vẫn phải có anh Luân cùng đi. Ăn gì, uống gì, Luân vẫn lặng thầm nhường phần anh.

Tình anh em và những nỗi đau của anh em Nhân đã làm lay động bao tấm lòng. Những người lạ đã tìm đến với anh em Nhân, rồi họ hóa thành người quen tự khi nào chẳng biết. Ai giúp gì được cho anh em Nhân là xắn tay áo vào giúp. Chị Phúc, bé Thảo, chị Duyên... vô số những cái tên ấy đã rất “ruột rà” với anh em Nhân.

 

 VÕ MINH HUY
 
.