Cập nhật lúc: 15:15, 25/05/2014 [GMT+7]
.

Thương đúng cách


Chúng ta đã thực sự yêu thương con và biết cách thể hiện sự yêu thương đó một cách đúng đắn, hợp lý? Mong sao mỗi người lớn chúng ta đừng quên điều này.

Mỗi ngày đón con ở trường tiểu học về, tôi hay quan sát những đứa trẻ và những phụ huynh khác, để rút ra những bài học cho mình và cho con. Thấy một cô bé cuối ngày mà quần áo vẫn còn thẳng nếp, tóc vẫn còn được cột không sợi rối, tôi bảo với con gái: “Con coi bạn đó kìa, ngoan chưa”. Con gái tôi cười bảo: “Vì bạn đó không chơi nhảy dây…”, tức là con có ý “chê” bạn ít hòa đồng. Chỉ vào một bạn trai mồ hôi nhễ nhại, tôi hỏi: “Bạn đó có nhảy dây không?”, con gái đáp: “Bạn đó chơi trò đuổi bắt với các bạn trai khác…”, như có ý nói bạn nghịch quá. Nhân những câu chuyện nho nhỏ đó, tôi dặn dò con phải giữ sức khỏe, nên chơi với bạn những trò không được quá sức, tránh chạy nhảy nhiều có thể bị ngã hoặc va chạm với nhau, phải biết giữ gìn quần áo sạch sẽ… Có vẻ như những lời dạy từ các tình huống thực tế dễ được con trẻ tiếp thu hơn.

Ảnh minh họa - Internet
Ảnh minh họa - Internet


Nhìn người mẹ luôn miệng hỏi han con, tôi hiểu rằng nên trò chuyện, trao đổi thông tin nhiều hơn với con, về việc học trên lớp, việc của trường, quan hệ với giáo viên, với bạn bè hoặc các tình huống khác. Con gái tôi hay hồn nhiên kể chuyện cô giáo có lời nói này, việc làm kia hoặc bạn này giận bạn nọ…

Cách trò chuyện của các phụ huynh với con, sao cho nhẹ nhàng, yêu thương cũng là một hình thức chia sẻ, giáo dục con. Có người mẹ dịu dàng sửa lại cổ áo cho con gái, cháu bé liền ôm tay mẹ, như thể hiện sự biết ơn và lòng yêu thương; nhưng có người mẹ vuốt lại mái tóc cho bé trai thì thằng bé tỏ ý không vui khi nhìn quanh với ánh mắt ngại ngùng, như sợ bạn chê cười là “hãy còn bé quá để mẹ chăm hoài”; có người cha vừa đỡ con lên ngồi phía trước vừa phì phà điếu thuốc khiến đứa trẻ nhăn mặt mà không dám nói.

Những chiếc xe đón con: có người chạy chiếc xe gắn máy cũ kỹ, có gắn cái “ba ga” to đùng để chở hàng, có người đi xe tay ga mới cáu, có người đi xe đạp, có người đón con bằng xe hơi... thể hiện phần nào gia cảnh, nhưng dường như sự quan tâm, chăm chút cho con ở khoảnh khắc trước sân trường mới đáng nói hơn. Có đứa trẻ dùng dằng mở cửa xe rồi quăng cặp vào mà khuôn mặt buồn xo vì người đón là chú tài xế. Cũng có đứa ngồi trên cái yên sau “ba ga” phải dạng chân ra, nhưng cứ níu tay ba mà tíu tít kể chuyện.

Có bé gái học lớp 1 mặc quần áo cũ nát. Có thể, bé hay nghịch ngợm nên quần áo thường xuyên lấm bẩn nhưng cha mẹ không giặt tẩy kỹ, cũng không ủi thẳng nếp để giữ cho quần áo của con luôn sạch sẽ và lâu cũ. Lại có cô bé tóc dài nhưng bù xù, không được cắt gội đàng hoàng, cũng không được cột ngay ngắn mà chỉ cài một chiếc băng đô nhỏ hoặc kẹp sơ sài. Có lẽ người mẹ bận rộn nên thiếu quan tâm hoặc không khéo tay, nhất là không biết cách dạy con tính gọn gàng. Có bé trai mang đôi giày hiệu tốt nhưng chắc do nghịch ngợm mà cũng lâu ngày chưa giặt nên đôi giày đổi màu, loang lổ vết bẩn; có trẻ móng tay dài; có trẻ mang chiếc cặp lấm bẩn… Những chi tiết đó phần nào thể hiện sự quan tâm, chăm sóc con cái của các phụ huynh, xa hơn, nó thể hiện tình yêu thương và phương pháp giáo dục trẻ. Tôi nhìn các cháu, nghĩ đến bài-học-chăm-con mà tự điều chỉnh bản thân mình.
 

Theo  TRÚC GIANG/PNO

 

.