Cập nhật lúc: 15:00, 20/10/2017 [GMT+7]
.

Mẹ với tháng 10


(Báo Quảng Ngãi)- Tháng mười là tháng có ngày của mẹ. Tháng mười thương mến, ngày thì quá nhanh, đêm thì rộng quá “ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Đêm tháng mười của mẹ dài mà chưa hết lo toan, sàng sảy.  

Vườn mẹ tháng mười quả trĩu cong mà cành vít võng. Trĩu bởi ân tình quả nặng, quả say. Vít võng bởi bao niềm vui vỗ về con cháu. Mẹ rất thích sum suê thảo thơm như buồng chuối chín đầu hồi nhà đến cây bưởi lúc lĩu quả phía sau vườn. Một sự ấm áp vui vầy trong vòng tay của mẹ mà mẹ là nhân là lõi.

Bao giờ mẹ cũng dành riêng một góc để trồng các loại lá cây thuốc nam như rau tía tô, chùm ngải cứu, khóm sả... Để khi trái gió, trở trời có bát cháo hành, có nồi lá xông sực khói xua đi cảm cúm. Mẹ lo cho các con, các cháu  tuổi ăn, tuổi ngủ, tuổi chơi bắt đầu từ những sự chu đáo sâu xa như thế. Vườn mẹ tháng mười mùa này chim khách ít về hơn, nhường lại cho những cánh cò phân vân bước đi trên đồng ruộng.

Chợ quê. ảnh: Internet
Chợ quê. ảnh: Internet


Cánh đồng của mẹ tháng mười sương ẩm ướt thấm dần, ngấm dần vào tóc sương của mẹ. Cả đời mẹ luôn tay sàng sảy, sàng lại cái đầy cái chắc, sảy đi cái thiếu cái lép. Mẹ sàng lại bao cái thiện cái nhân để sảy đi những cái ác  lọc lừa. Cánh đồng tháng mười của mẹ hứa hẹn bao mùa gặt, bao nhiêu thì lại sàng sảy tuổi mẹ bấy nhiêu. Một đời mẹ chưa mấy khi đi xa, chỉ quẩn quanh từ vườn ra đồng và ra chợ...

Chợ quê tháng mười của mẹ họp ở cuối làng nơi dựng tạm mấy phên tre, mái rạ mà ấm áp thân thiết gần gũi lạ lùng. Quà quê có gì đâu từ những sản phẩm chiết ra, chắt ra từ hạt gạo mà thơm mà lành. Tôi nhiều khi tự hỏi: Sao mẹ lại thích bánh tráng đến thế. Cái bánh tráng tròn quạt than nướng lên bao nỗi phập phồng thế mà bùi, nghe tiếng vỡ rôm rốp đã thấy ấm lòng.

Cũng từ hạt gạo xay thành bột trắng, rồi tráng thành bánh mỏng rắc vào đó lấm tấm những hạt vừng như gieo bao hạt tình, hạt nghĩa lại phơi qua nắng qua sương cho ngấm cái hồn quê, vị quê thơm thảo. Chợ quê tháng mười của mẹ tất cả đều tươi rói và sốt sắng. Mớ tôm, mớ tép mới vớt lên đêm qua ở cầu sông còn búng tanh tách. Lũ cua đồng béo núc ních bò rào rạo trong cái giỏ tre vừa mới bắt về.

Mẹ chưa một lần vào siêu thị. Mẹ bảo: “Mua bán gì mà không nghe mặc cả lên xuống thì mất vui”. Mẹ thèm tiếng người, tiếng chợ. Nghe đã quen tai, mắt đã quen nhìn, người đã quen thuộc. Đời chợ thì dài, mà đời người quá ngắn. Và mẹ tôi đến một ngày nào đó không bước nổi chân ra chợ, thì lúc ấy mẹ buồn biết bao. Chợ quê tháng mười hình như họp cũng nhanh hơn. Cứ loáng thoáng chen vai, chen bao niềm vui mà không thấy thiếu thừa, đầy vơi hẫng hụt...

Tháng mười của Mẹ, mong sao cho trời chóng sáng. Và bóng mẹ tôi lại in trên vách tường nhà bếp chập chờn. Lửa rơm cứ vun lên mà lửa trấu cứ mãi âm thầm bền bỉ trong không gian riêng của mẹ...


NGUYỄN NGỌC PHÚ

 

.
.