Cập nhật lúc: 20:55, 25/04/2017 [GMT+7]
.

Dặt dìu nhạc khúc tháng Tư


(Báo Quảng Ngãi)- Trên mỗi bước đường tôi qua sáng nay, một cảm giác ấm lòng khi nhìn thấy màu cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới. Mỗi ô cửa, cổng nhà dường như rực sáng thêm hơn; bên ngoài là âm thanh ríu rít của muôn loài chim từ trời cao bay xuống hòa điệu tưng bừng khúc nhạc du dương. Niềm vui sướng vô biên kia được cảm nhận qua ánh mắt, nụ cười của các bà, các mẹ đầu làng, ngõ chợ và cả nụ cười trên môi các em thơ đang tung tăng chân sáo nô đùa.

 Có được giây phút hân hoan lòng vui chiến thắng, cái giá của hòa bình, hạnh phúc trên đất nước ta đâu chỉ giản đơn là sự ban phát mà tạo hóa vốn dĩ trao tặng cho con người. Như một số phận nghiệt ngã, dân tộc Việt Nam đã phải trải qua bao mất mát đau thương, bao chia ly, cách trở, mới có được ngày non sông nối liền một dải. Vì thế, trong những ngày tháng Tư lịch sử này, chúng ta không thể nào quên bao tấm gương oanh liệt đã ngã xuống để tô thắm màu cờ Tổ quốc.

 Cờ Tổ quốc tràn ngập phố phường vào mỗi dịp lễ. ẢNH: PV
Cờ Tổ quốc tràn ngập phố phường vào mỗi dịp lễ. ẢNH: PV


Tôi bước đi trên phố xá thênh thang, tiếng loa phát thanh cất cao lời hát "Mùa xuân trên thành phố Hồ Chí Minh" mà lòng không nguôi xúc động. Ngày này, cách đây hơn bốn mươi năm trước, khi Sài Gòn rào rào chuyển động từng đợt lá me non, mùa xuân vẫn đang còn khoác màu áo biếc xanh của đất trời khai hội, bỗng miền Nam òa vỡ trong tiếng quân reo, tiếng hát vang lên ngợp cả phố phường.

 "Giải phóng rồi! Giải phóng rồi!". Bao người mẹ run run đứng đợi con về. Những đôi mắt tìm nhau, trên môi lần đầu tiên nở nụ cười tươi rồi chợt òa trong tiếng khóc. Xúc động làm sao sau bao nhiêu năm ngăn cách, tất cả bỗng về tụ hội từ đây trong rưng rưng niềm xúc động vô chừng. Lúc đó, tôi mới hơn mười tuổi, nhìn cảnh tượng mọi người gặp nhau mà trào tuôn nước mắt. Đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết: "Ôi, nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng/ Trào vui nước mắt cứ rưng rưng". Quả vậy, có gì sung sướng hơn khi niềm vui chiến thắng bay cao, kết thúc hơn hai mươi năm Nam - Bắc phân ly!

Bàn chân sáng nay tôi vẫn đi về trên con đường cũ của quê hương yêu dấu, nhìn thấy đất nước mình tươi đẹp biết bao. Nhà cửa khang trang, phố phường sáng đẹp, mỗi khuôn mặt người dường cũng rạng rỡ hơn. Lòng vui mở hội cùng mùa xuân đất nước, thầm vui sướng hát mãi trên môi nhịp khúc đầy da diết: "Rồi dặt dìu mùa xuân chim én về/ Mùa bình thường mùa vui nay đã về/ Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên/ Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông/ Một trưa nắng cho bao tâm hồn" (Mùa xuân đầu tiên - Văn Cao). Tâm hồn tôi dạt dào bao niềm vui sướng, thầm cảm ơn tháng Tư biết mấy, tháng Tư cho tôi niềm hạnh phúc rạng ngời trong cuộc sống hôm nay.                   

HUY TÙNG
 

.