Cập nhật lúc: 21:33, 04/03/2017 [GMT+7]
.

Ký ức tháng Ba


(Báo Quảng Ngãi)- Đêm đã khuya lắm rồi. Những cơn gió đuổi nhau ngang qua cửa kính, tán cây cọ sát mái nhà oằn xuống, quệt vào nghe sột soạt, tiếng mèo hoang kêu lên từng hồi trên sân thượng nhà bên. Ngồi dậy, mở toang cửa sổ cho gió khuya mặc sức ùa vào. Đường phố nhoà nhạt sương giăng cùng ngọn đèn ngái ngủ. Lòng dậy lên nỗi nhớ rưng rưng...

Tháng Ba, sương, dường như cũng mang sẵn cái lạnh đến phụ hoạ cùng mưa phủ khắp cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ. Vậy là đã gần hai mươi năm xa quê. Mỗi năm hoạ hoằn về thăm quê trong những ngày giỗ Tết. Nhớ những ngày này hôm xưa, cha mẹ dậy sớm nhóm bếp, đun nước  pha chè. Thứ nước chè sánh vàng chát ngọt dịu cơn khát ban trưa dưới gốc đa đầu ngõ.

Lúc cha ra vườn lấy rơm khô đun bếp, sương quấn lấy thân không nhìn rõ được người. Cha đưa hai bàn tay hơ lửa, miệng nhẩm tính điều gì theo kinh nghiệm nhà nông. Rồi và vội bát cơm rang độn ngô, cha lùa trâu ra đồng cày sớm. Mẹ lên nhà kéo chăn đắp cho mấy con rồi quày quả lo đàn gà, đàn heo. Trùm khăn kín đầu vẫn không xua đi cái lạnh. Thềm giếng trơn làm bước chân mẹ lập cập. Tiếng gàu múc nước va lanh canh vào thành giếng cóng lạnh đến ê răng... Khi mặt trời ló dạng, mẹ gọi các con dậy đến trường. Cũng vội vội vàng vàng ăn bát cơm rang hay vài củ mì luộc, mấy con dắt díu ra đường. Mẹ với theo mang mũ nón trưa về kẻo nắng.

Ừ nhỉ! Cùng sương mai là cái nắng hanh hao đầu mùa luôn cồn cào trong ký ức. Dù đêm khuya về sáng trời lạnh buốt, nhưng ban trưa lại là nắng. Cái nắng vàng ươm như mật rót xuống đồng, dọc bãi và neo trên những tàn cây. Không oi nồng như nắng hạ, không mỏng manh nhợt nhạt như nắng mùa đông, cái nắng giao mùa thấm chút lạnh sẽ sàng dễ chịu.

Hình như trong dáng áo tháng ba không thể nào thiếu đi sắc đỏ ngời của hoa gạo. Gốc cây xù xì đầu làng đã âm thầm cất giấu những kỷ niệm tuổi thơ.

Yêu sao cái màu hoa dân dã, khiêm nhường đã khắc khảm vào lòng không thể nào dứt được. Ngày con ra đi, mẹ vịn tay vào gốc gạo nhìn theo. Cơn gió chiều vô cớ thổi từng cánh hoa rơi... Để rồi dù dần quen nhịp sống thị thành nhưng lòng đôi khi thổn thức... Người phố gọi bằng cái tên mỹ miều, sang trọng mộc miên và nhấp chuột tìm hiểu về loài hoa ám ảnh này. Một lần, không gì ý nghĩa bằng, người đồng hương cùng cơ quan về quê đúng kỳ hoa nở đã chụp ảnh, quay phim và còn mang vô một chùm hoa héo, đỏ bầm, hăng hắc... Đến giờ vẫn y nguyên nỗi nhớ đến lặng người.

Tháng Ba, sương, nắng và hoa gạo... giờ dẫu chìm sâu trong góc nhớ tuổi dại khờ. Nhưng nay, giữa phố lạ xứ người, đông nghịt xe và khói bụi, chợt thèm nhớ những hình ảnh thân quen nơi quê nhà xa lắc. Thương đến thắt lòng vùng ký ức chưa xa đang tìm về mặn đắng, nhưng cũng thật yên bình, ấm áp.
                       

Sơn Trần
 

.