Cập nhật lúc: 13:58, 27/10/2014 [GMT+7]
.

Ánh mắt của mẹ


(Báo Quảng Ngãi)- Mẹ tôi nay không còn nữa nhưng ánh mắt của mẹ luôn trong ký ức của tôi.

Ngày tôi đi học mẫu giáo, mẹ đưa tôi đến trường, cô giáo ân cần đưa tôi vào lớp, nhưng tôi nhất quyết không vào, khóc gào thật to để được về với mẹ, mẹ quay mặt đi giấu những giọt nước mắt. Ra đến cổng trường thỉnh thoảng mẹ còn ngoảnh lại nhìn tôi đến khi tôi vào lớp. Ánh mắt của mẹ luôn dõi theo tôi đến lúc trưởng thành. Nhưng lúc đó không phải lúc nào tôi cũng làm theo mong muốn của mẹ.

Tính bồng bột của tôi nhiều khi khiến mẹ buồn. Đó là khi tôi mải chơi với bạn bè mà lãng quên việc học. Những lúc như vậy với ba thì cái roi sẽ thay lời nói, nhưng riêng mẹ thì khác. Mẹ không bao giờ ngăn cấm việc ba đánh tôi, mà lặng lẽ xoa dịu tôi bằng đôi tay mềm mại. Bỗng nhiên tôi thấy những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lưng tôi. Năm tôi học lớp 12 nhân ngày sinh nhật, bạn bè đến chúc mừng tôi với bao nhiêu là quà, còn mẹ tặng tôi một món quà nhỏ gói trong một tờ báo cũ. Tôi nhận từ tay mẹ một cách hờ hững rồi để sang một bên.

Cái khoảnh khắc giữa ánh sáng và bóng tối, tôi nhìn thấy trên đầu mẹ những sợi tóc đã bạc, khuôn mặt đầy những vết nhăn nheo, ánh mắt mẹ nhìn tôi với một cái nhìn tràn đầy hạnh phúc, trong ánh mắt ấy ngời lên một niềm tin đầy hy vọng, đột nhiên tôi cảm thấy mình xấu hổ vô cùng vì thái độ không phải với mẹ. Tôi liền vội vàng mở gói quà của mẹ đầu tiên, đó là một quyển vở học trò đã úa vàng màu thời gian.

Tôi lật ra từng trang xem thì ra đây là cuốn nhật ký mẹ viết về tôi trong suốt mười mấy năm trời tôi đã sống trong vòng tay âu yếm của mẹ, một kỷ vật vô giá. Lúc ấy tôi bắt gặp ánh mắt của mẹ, ánh mắt dịu hiền như thầm nhắc “Hãy sống cho tốt con nhé! Đừng phụ lòng ba mẹ nghe con”. Ngày tôi thi vào đại học, mẹ mừng mừng tủi tủi ôm tôi vào lòng mà khóc. Hôm tôi nhập trường, mẹ đã thức thâu đêm lo cho tôi áo quần, vật dụng. Mẹ vui vẻ cười nói tiễn tôi lên xe, ánh mắt mẹ ngời lên sự mãn nguyện. Tôi không thể nào quên được những việc mà mẹ đã làm cho tôi suốt cả cuộc đời thơ ấu đến lúc trưởng thành. ánh mắt mẹ không phải là sự xói mói mà là một niềm tin sự động viên đối với tôi.

Suốt quãng đời từ khi sinh ra cho tới lúc trưởng thành, mọi lỗi lầm hay thành đạt của tôi, mẹ không bao giờ nói bằng lời mà thông qua ánh mắt của mẹ. Ánh mắt đó đã dõi theo tôi đến tận bây giờ, dù mẹ không còn trên cõi đời này.
 

Hoàng Bích Hà
 

.