Cập nhật lúc: 10:20, 08/06/2016 [GMT+7]
.

"Con không muốn đi đâu, chỉ muốn ở với bà"


(Baoquangngai.vn)- Ước mơ của trẻ con rất giản đơn, đó có thể là một chiếc xe đồ chơi mới, ăn món ưa thích hay sáng cuối tuần được rong chơi cùng cha mẹ... Tuy nhiên, đối với em Nguyễn Thị Phương Ly (4 tuổi), hiện đang sống cùng bà ngoại tại một nhà vệ sinh công cộng ở TP.Quảng Ngãi thì những ước mơ đó dường như quá xa vời. Em chỉ ước mình không phải rời xa bà.
 
 
Có cha mẹ nhưng... khác gì mồ côi
 
Tôi gặp Phương Ly vào một ngày đặc biệt dành riêng cho thiếu nhi trên thế giới tại ngôi chùa Phổ Quang (TP.Quảng Ngãi). Thế nhưng, khác với những đứa trẻ bình thường, được mặc quần áo đẹp, được nhận những món quà từ người thân, thì vào ngày này, Ly lại đầm đìa nước mắt ở chùa. Em hoảng hốt lo sợ mình bị bỏ rơi. Ánh mắt luôn hướng về cổng chùa để đợi bà đến chở về.
 
Sư cô Thích nữ Uyên Liên - Trụ trì chùa Phổ Quang kể lại, buổi sáng khi sư đang quây quần chăm sóc các cháu nhỏ mồ côi ở chùa, bà ngoại Ly có chở cháu đến. Bà có ý định cho cháu nương nhờ của Phật. Hình ảnh bà cháu nước mắt dầm dề, cháu níu vạt áo bà đòi về, bà thì vội vàng bước đi trên đôi chân tật nguyền, ai thấy cũng xót. Nghe đâu, hoàn cảnh của hai bà cháu rất đáng thương.
 
Bà ngoại của Ly - bà Nguyễn Thị Bích Thủy, quê ở làng Ốp, phường Hoa Lư, TP. Pleiku (tỉnh Gia Lai), hiện đang sống và trông coi nhà vệ sinh công cộng ở ngã ba đường Phan Bội Châu - Trần Hưng Đạo (phường Nguyễn Nghiêm TP. Quảng Ngãi). Đã 50 tuổi, nhưng nỗi khổ tâm về con cái cứ đeo bám lấy bà.
 
Nguyễn Thị Phương Ly (ngoài cùng bên phải) cùng với các bạn ở chùa.
Nguyễn Thị Phương Ly (ngoài cùng bên phải) cùng với các bạn ở chùa. Ở chùa Ly có các sư cô và các bạn, nhưng Ly hay khóc vì nhớ bà.
 
Bà Ly từng có một gia đình viên mãn với những đứa con ngoan ngoãn, khỏe mạnh. Nhưng, giông bão đã giáng xuống gia đình, kể từ khi đứa con gái bỏ học đi bôn ba khắp nơi. 
 
Sau đó, vì chút dại khờ, em đã bị kẻ xấu lợi dụng, chịu cảnh “bụng mang, dạ chửa” khi mới vừa tròn 16 tuổi. Kẻ xấu ấy không ai khác chính là cha Ly bây giờ. Người đã đánh đổi tương lai của mình và con mình nơi song sắt trại giam trong một vụ án, với ông bà ngoại của Ly. 
 
Năm ấy, khi không được mẹ Ly chấp nhận tình cảm, sau vài “chén chua cay”, trong cơn nóng giận, chàng “rể hờ” đến phóng hỏa ngôi nhà mà “ba mẹ vợ” tích góp cả cuộc đời. 
 
Người  “con rể hờ” chịu sự trừng phạt của pháp luật. Chán nản cuộc sống, mẹ Ly bỏ nhà ra đi. Thời gian đầu, bà Thủy có liên lạc được, nhưng chỉ nhận lại những phản hồi không có trách nhiệm của “người mẹ nhí”. Dần dà về sau thì “bặt vô âm tín”. 
 
Ước mơ của trẻ con rất giản đơn, đó có thể là một chiếc xe đồ chơi mới, được ăn món ưa thích hay sáng cuối tuần đi chơi cùng cha mẹ... Tuy nhiên, bốn năm qua đối với Ly, đó là những ước mơ dường như quá xa xỉ. Em cũng có cha mẹ, nhưng chẳng khác gì những đứa trẻ mồ côi. 
 
Sợ cháu là "nỗi khổ" của xã hội
 
Tuổi đã già, sức khỏe không còn như trước, nhưng mỗi khi thấy ánh mắt ngây thơ của cháu, bà Thủy lại động viên mình có cực khổ mấy cũng ráng mà làm lụng nuôi cháu. 
 
Nhà cửa bị cháy rụi, bám riết với cám cảnh ở quê thì chẳng biết lấy gì để ăn, ngoài vài chục nghìn vá xe mỗi ngày của chồng. Bà Thủy cùng cháu bôn ba kiếm sống. Bà chọn mảnh đất Quảng Ngãi để mưu sinh, với công việc rửa chén thuê. 
 
“Ở đây, hai bà cháu bữa đói, bữa no nuôi nhau sống qua ngày. Chỗ nào cần tôi đều đến làm. Chỉ cần có tiền để bà, cháu không đói là được”, bà Thủy buồn tủi nói.
 
Nhà vệ sinh công cộng - nơi hai bà Thủy làm việc và sống cùng cháu.
Nhà vệ sinh công cộng - nơi bà Thủy làm việc và sống cùng cháu.
 
Từ năm 2013, may mắn thay, thấy hoàn cảnh khó khăn của hai bà cháu, Công ty CP Môi trường - Đô thị Quảng Ngãi đã tạo điều kiện cho bà Thủy làm việc tại công ty, với nhiệm vụ trông coi, quét dọn nhà vệ sinh công cộng ở ngã ba đường Phan Bội Châu và Trần Hưng Đạo.
 
Anh Nguyễn Chí Tùng - Trưởng phòng Hành chính - Nhân sự, Công ty Môi trường - Đô thị Quảng Ngãi, chia sẻ: “Hoàn cảnh của bà Thủy rất đáng thương. Thấy thế, công ty cũng đã tạo mọi điều kiện để bà được làm việc, nuôi cháu nhỏ. Tuy nhiên, đó chỉ là phần nào. Giờ cháu còn quá bé, hoàn cảnh rất đáng thương, mong mọi người chia sẻ, đùm bọc để bà cháu vượt qua khó khăn”.
 
Quả thật, với mức lương 2 triệu đồng mỗi tháng cũng chẳng thấm vào đâu. Mỗi tháng, bà Thủy đã trích ra cho cháu 900 nghìn đồng tiền đi nhà trẻ. Số tiền còn lại, bà chia đều cho 30 ngày trong tháng với tiền thuốc, tiền ăn uống, sinh hoạt…
 
Bà Thủy bảo, cũng may là còn có cái nhà vệ sinh này. Với nhiều người, chỉ cần nghe nói tới nhà vệ sinh là thấy bẩn. Nhưng với bà, đó là diễm phúc. Đây không chỉ là chỗ làm việc mà còn là “ngôi nhà” trú ngụ của hai bà cháu.
 
Bé Ly và niềm vui khi được về nhà với bà.
Bé Ly và niềm vui khi được sống bên cạnh bà.
 
Dạo gần đây, khi bệnh tật thường xuyên hành hạ cơ thể bà, chân lại bị tật, nên sự quan tâm bà dành cho cháu không được chu đáo như trước. Ly không còn được đến trường. Do vậy, bà mới có ý định gửi cháu vào chùa để nương nhờ cửa Phật.
 
“Thương cháu đứt ruột nhưng cũng đành gửi cháu vào chùa. Ở đây cháu được các sư cô chăm sóc cẩn thận hơn, được học chữ nữa. Chứ để cháu mãi như thế này, tôi sợ cháu lại trở lại thành “nỗi khổ” của xã hội như cha mẹ nó”, bà Thủy cho biết.
 
Có dịp cùng bà Thủy trở lại ngôi chùa nuôi trẻ mồ côi để thăm Ly. Nhìn thấy bà ngoại, Ly mừng khôn xiết. Mặc cho mọi người “phỉnh đủ trò”, Ly cũng nhất quyết không rời bà. Ly đã nhận thức được bà ngoại là người thân ruột thịt duy nhất mà em có thể tựa vào.
 
Bà Thủy đành phải chở cháu về với “ngôi nhà” mà hai bà cháu gắn bó bao năm qua. Ly đói bụng, bà nấu mì, cẩn thận dặm cho cháu từng muỗng. Ly ăn một cách ngon lành. 
 
Khi được hỏi “Con có muốn vào chùa ở cùng các bạn không?”, Ly vừa ăn, vừa khóc thút thít trả lời: “Con chỉ muốn ở với bà ngoại thôi”. Nói rồi em quay qua ngoại, năn nỉ bà: “Ngoại đừng bỏ con nha ngoại!”.
 
Bà Thủy đồng ý gật đầu. Ly cười nói rôm rả. Nụ cười tỏa nắng của cô bé, khiến mọi người xung quanh như xua tan hết mệt nhọc. Có lẽ, Ly vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết những nỗi lo toan của bà.
 
 
Bài, ảnh: Thiên Hậu

 

.
.