Những chiếc lu trở lại

Thứ Sáu, 09:30, 05/07/2013 [GMT+7]
.

(QNĐT)- Nhiều gia đình ở đảo Bé đã bắt đầu mua sắm lại hoặc phục hồi những chiếc lu đựng nước mưa tưởng như đã “xếp xó” từ gần một năm qua.

TIN LIÊN QUAN


Tháng 8/2012, Công ty Doosan của Hàn Quốc làm lễ khánh thành và đưa vào sử dụng nhà máy xử lý nước biển thành nước ngọt cho đảo Bé thuộc huyện đảo Lý Sơn, chấm dứt cơn khát nước ngọt triền miên của các hộ dân trên hòn đảo này vào mỗi mùa khô hạn. Những tưởng, món quà cho không, trị giá 1 triệu USD này của Công ty Doosan sẽ “khai tử” vĩnh viễn những chiếc lu đựng nước của người dân đảo Bé, nào ngờ, nhà máy hoạt động được 6 tháng thì bắt đầu “nhỏ giọt”.

 

Sẽ tái diễn cảnh “đong” từng lít nước ngọt để nấu ăn tren đảo Bé. Ảnh: TRẦN ĐĂNG
Sẽ tái diễn cảnh “đong” từng lít nước ngọt để nấu ăn tren đảo Bé. Ảnh: TRẦN ĐĂNG


Thế là, món quà đầy ý nghĩa của Công ty Doosan đã trở nên vô nghĩa với người dân đảo Bé vì chính nhà máy này bây giờ đã thành gánh nặng với họ. Những chiếc lu đựng nước mưa đã song hành với người dân đảo Bé mấy trăm năm nay, giờ bắt đầu quay trở lại.

Sở dĩ có chuyện trái khoáy này là vì, tâm lý “của cho” đã ăn sâu vào máu thịt “người nhận” nên họ đã không lường hết được những hệ quả khi phải xử lý “của cho” ấy sao cho hiệu quả nhất và có ý nghĩa nhất. Tâm lý ấy không chỉ có ở người dân mà với cả những nhà quản lý.

Ai cũng nghĩ, người ta cho thì mình cứ việc nhận, chối từ chi cho nó phí đi! Xin được khẳng định, nhà máy xử lý nước biển thành nước ngọt trị giá 1 triệu USD kia hoàn toàn là “hàng hiệu”, ấy thế mà hiện nay nó vẫn lặng im. Vì sao? Vì, người ta chỉ tặng cái nhà máy và “bao” thêm 6 tháng miễn phí nước ngọt, còn sau đó là mình phải đổ dầu vô để nhà máy vận hành thì nước biển mới thành nước ngọt được!

Sáu tháng sau ngày vận hành là thời gian còn được “bao cấp”, người dân không chỉ được ăn uống thoải mái mà tắm giặt cũng “vô tư”. Những chiếc lu tích trữ nước mưa bấy giờ đã trở nên vướng víu và … rối mắt. Thế là đập bỏ cho rộng đường đi.

Nhưng đến tháng thứ 7, tháng không còn miễn phí nước ngọt nữa, muốn nhà máy vận hành, chuyển nước biển thành nước ngọt, người dân phải góp tiền vào để mua nhiên liệu. Để có một khối nước ngọt, họ phải bỏ ra 119.000đ tiền mua dầu, đắt gần gấp đôi số tiền mua một khối nước ngọt từ đảo Lớn chở qua! Đứng trước bài toán này, người dân đã chọn cái cách là sang đảo Lớn mua nước. Để cho nhà máy khỏi thành đống sắt vụn, chính quyền địa phương phải trích ngân sách ra để mua dầu, nhưng ba ngày mới nổ máy một lần, mỗi lần cũng chỉ cấp cho người dân một lít nước ngọt!

Từ một hảo ý của người cho, vì không tiên liệu hết những khó khăn, lại quen với việc “ăn sẵn”, món quà ấy giờ trở thành gánh nặng cho chính mình. Hàng trăm công trình nước sạch được cho không từ các dự án tài trợ đang nằm trơ với nắng mưa cũng vì người dân không muốn góp tiền để những nhà máy nước ấy vận hành.


Những chiếc lu ở đảo Bé đã quay trở lại với mỗi gia đình trong mùa khô này và chờ đợi những cơn mưa đầu mùa sắp tới, trong khi nhà máy triệu đô thì đang bất động mỗi ngày. Hành xử với “của cho” như thế, thật xót xa thay!


TRẦN ĐĂNG
 

.
.