Nâng tuổi nghỉ hưu: Nên chăng?

21:54, 26/05/2019 [GMT+7]
.

(Báo Quảng Ngãi)- Ở Mỹ hiện tại, tuổi nghỉ hưu của nam giới là 67, của nữ giới là 62. Nhưng đó là ở Mỹ, một quốc gia đã qua thời kỳ cơ cấu dân số vàng từ lâu. Trong khi đó, thời kỳ cơ cấu dân số vàng ở Việt Nam bắt đầu từ 2007, theo tính toán khoa học sẽ kéo dài khoảng 40 năm (năm 2047) mới kết thúc. Do đó, tuổi nghỉ hưu chỉ nên nâng từ năm 2040, khi thời kỳ dân số vàng sắp kết thúc.


Chúng ta nói rất nhiều về cuộc cách mạng 4.0, nhưng cuộc cách mạng đó phải được thực hiện bởi những lao động trẻ. Chỉ lao động trẻ có học mới có khả năng tiếp thu công nghệ cao, mới tiếp cận nhanh những kỹ năng kỹ thuật tiên tiến. Vậy mà bây giờ, mỗi năm chúng ta có hàng trăm nghìn sinh viên tốt nghiệp ra trường không tìm được việc làm.

Ngược lại, trong tất cả các nhà máy, xí nghiệp, doanh nghiệp, đặc biệt là ở khối tư nhân hay FDI, người ta không nhận công nhân từ 35 tuổi trở lên và khi công nhân ngoài 40 tuổi đã rất khó tìm được việc làm, hay giữ được chỗ đang làm.

Áp lực những người ở độ tuổi lao động không tìm được việc làm là rất lớn, trong khi những công nhân ngành may, khi ngoài 50 tuổi thì mắt đã mờ dần, những động tác thực hiện trong khi may đã chậm dần và lúc đó, chủ doanh nghiệp chỉ muốn sa thải họ để thay bằng những công nhân trẻ.

Đó là sự cạnh tranh ở mảng lao động giá rẻ. Còn ở mảng lao động kỹ thuật cao, công nhân có trình độ kỹ thuật cao, thì lao động trẻ chiếm số đông áp đảo. Một khi họ có việc làm, thì đồng nghĩa với những công nhân đã ở độ tuổi 50 trở lên không có kỹ thuật cao bị mất việc, vì không đáp ứng được với những thay đổi công nghệ.   

Khi đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu, không thể chỉ nhìn vào lực lượng lao động gián tiếp ở khu vực hành chính, mà ngay ở lĩnh vực này, sự cạnh tranh về kỹ năng làm việc, về khả năng tiếp thu và sử dụng công nghệ thông tin chẳng hạn, cũng ngày càng tăng. Làm sao để tận dụng tốt nhất lực lượng lao động trẻ trong “độ tuổi vàng” mới là câu chuyện đáng quan tâm nhất bây giờ.

Đất nước đang ở thời hoàng kim của độ tuổi lao động, mà cứ loay hoay về chuyện duy trì quỹ BHXH, chỉ sợ bể, thì thật khó nói tới chuyện làm sao đất nước phát triển. Chuyện đi tới nước rủi ro của quỹ BHXH có nguyên nhân từ chuyện quản lý không tốt quỹ này, chứ không phải chỉ vì thiếu thời gian của người đóng tiền quỹ.

Tăng tuổi nghỉ hưu, thì mục đích chính là để tăng lực lượng lao động, nhưng với Việt Nam, lực lượng lao động trẻ “nhàn rỗi” còn quá nhiều mà chưa sử dụng tốt, thì hãy nghĩ tới việc đào tạo và sử dụng lực lượng lao động trẻ, đưa họ vào hệ thống lao động có đóng đầy đủ BHXH và phải kiên quyết xử lý những doanh nghiệp trốn hoặc chây ì không chịu đóng đủ BHXH, chứ không phải là tăng tuổi nghỉ hưu.

Có vị quan chức còn băn khoăn rằng, khi cán bộ nữ qua tuổi 45 là ở độ chín của nghề nghiệp và công việc, nhưng do trần lao động chỉ tới 55 tuổi, nên không thể cơ cấu. Đó là nói về những lao động nữ có khả năng cơ cấu thành quan chức. Những người ấy liệu chiếm bao nhiêu phần trăm trong tổng số lao động nữ ở Việt Nam?

Thế thì không thể vì “một bộ phận rất nhỏ” ấy trong tổng số lao động nữ mà tăng trần nghỉ hưu, vì bao nhiêu người lao động nữ làm những công việc nặng nhọc chỉ mong được nghỉ hưu ở độ tuổi 55.  

THANH THẢO


 

.
.